后晋二主

(明代)郭之奇

明宗爱婿反河东,契丹臣子成帝业。虎口难投一纸书,雁门已送诸州牒。

北面穹庐南面华,中原无主任胡愶。胡册初颁作晋皇,身愿为臣妻为妾。

尔不兴乱乱者谁,日来烦懑空嚅嗫。一朝社稷归兄子,十万横磨向翁詟。

关南塞北几时收,翁怒而来孙已怯。生为负义死羁魂,运尽天亡嗟二叶。

我思厉阶问石郎,卢龙孰使黄龙接。苟求一日居小朝,谁为千年除垢靥。

郭之奇

郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。

《后晋二主》拼音标注

hòu jìn èr zhǔ
míng zōng ài xù fǎn hé dōng,
qì dān chén zǐ chéng dì yè。
hǔ kǒu nán tóu yī zhǐ shū,
yàn mén yǐ sòng zhū zhōu dié。
běi miàn qióng lú nán miàn huá,
zhōng yuán wú zhǔ rèn hú xié。
hú cè chū bān zuò jìn huáng,
shēn yuàn wèi chén qī wèi qiè。
ěr bù xīng luàn luàn zhě shúi,
rì lái fán mèn kōng rú niè。
yī zhāo shè jì gūi xiōng zǐ,
shí wàn héng mó xiàng wēng zhé。
guān nán sāi běi jī shí shōu,
wēng nù ér lái sūn yǐ qiè。
shēng wèi fù yì sǐ jī hún,
yùn jǐn tiān wáng jiē èr yè。
wǒ sī lì jiē wèn shí láng,
lú lóng shú shǐ huáng lóng jiē。
gǒu qíu yī rì jū xiǎo zhāo,
shúi wèi qiān nián chú gòu yè。