宋倅告老得请而归
(宋代)韩淲

韩淲
韩淲(biāo)(1159—1224)南宋诗人。字仲止,一作子仲,号涧泉,韩元吉之子。祖籍开封,南渡后隶籍信州上饶(今属江西)。从仕后不久即归,有诗名,著有《涧泉集》。淲清廉狷介,与同时知名诗人多有交游,并与赵蕃(章泉)并称“二泉”。著作历代书目未见著录。史弥远当国,罗致之,不为少屈。人品学问,俱有根柢,雅志绝俗,清苦自持,年甫五十即休官不仕。嘉定十七年,以时事惊心,作甲申秋三诗,得疾而卒,年六十六。
《宋倅告老得请而归》拼音标注
sòng cùi gào lǎo dé qǐng ér gūi
guà guān gūi hǎi jiào,
zhāng pō kě gāo tíng。
wú kùi bǐng màn róng,
rú shū fù hàn tíng。
guǎng píng xīn tiě shí,
dà yǎ fēi yíng yíng。
líng shān yù xī bō,
èr nián liáng píng xīng。
dàn rán měi wú jìng,
jǔ zú jiē diǎn xíng。
huàn qíng súi dié yí,
shǔ zhuāng yǐ chén míng。
cóng tā sú tài dù,
zhòng zùi wéi dú xǐng。
huáng zhōng míng wǎ fǔ,
chī lóng wèi yǎn tíng。
shuāi róng gù ér xì,
bái yǎn shú kěn qīng。
wú chái ān chù shùn,
dǐ zhǎng jí wàng xíng。
yōu jué yǒu yān xiá,
huāng yě duō lín jiōng。
chūn zé kě jīn chē,
qīu shǔi kě yáng líng。
ěr pàn zhèn fēng yǔ,
hòng dòng fēi léi tíng。
chù zhì jì bù wén,
xī xiá fēn wèi jīng。
duō zāi shì zhāo zǐ,
chē mǎ fú kěn tíng。
fān fù wǔ dǐng hēng,
jū hǎi ér dàn xīng。
liàn shōu sì fāng zhì,
bǎo xī cún huáng tíng。
jiāo liáo qī zhī zú,
péng yùn kōng nán míng。
wǒ jiā jiàn gǔ dǐ,
gōng cháng niàn líng pīng。
zǔ zhàng wèi cháng gē,
gān kūn běn qīng níng。