咏古二首 其一

(明代)释函可

富春不避世,渭水不匡时。事会乃适然,隐见无预期。

鹰扬若有意,何异熊与罴。羊裘若无心,客星光亦微。

营丘与钓台,千载高嵬嵬。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《咏古二首 其一》拼音标注

yǒng gǔ èr shǒu qí yī
fù chūn bù bì shì,
wèi shǔi bù kuāng shí。
shì hùi nǎi shì rán,
yǐn jiàn wú yù qī。
yīng yáng ruò yǒu yì,
hé yì xióng yǔ pí。
yáng qíu ruò wú xīn,
kè xīng guāng yì wēi。
yíng qīu yǔ diào tái,
qiān zài gāo wéi wéi。