采菌二首 其二

(明代)释函可

三五趁晓晴,随云入涧壑。志与枯槁遇,荣茂非我乐。

顾视深草间,异种纷相错。恐是蛇虺居,根性乃独恶。

摈弃稍不严,美口成毒药。气化岂有殊,君子慎所托。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《采菌二首 其二》拼音标注

cǎi jūn èr shǒu qí èr
sān wǔ chèn xiǎo qíng,
súi yún rù jiàn hè。
zhì yǔ kū gǎo yù,
róng mào fēi wǒ lè。
gù shì shēn cǎo jiān,
yì zhǒng fēn xiāng cuò。
kǒng shì shé hǔi jū,
gēn xìng nǎi dú è。
bìn qì shāo bù yán,
měi kǒu chéng dú yào。
qì huà qǐ yǒu shū,
jūn zǐ shèn suǒ tuō。