我存晓过

(明代)释函可

春来安得到柴扉,望断孤云更不飞。寒泪满眶无地洒,却将数点湿僧衣。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《我存晓过》拼音标注

wǒ cún xiǎo guò
chūn lái ān dé dào chái fēi,
wàng duàn gū yún gèng bù fēi。
hán lèi mǎn kuàng wú dì sǎ,
què jiāng shù diǎn shī sēng yī。