相和歌辞 丁都护歌
(唐代)李白
云阳上征去,两岸饶商贾。吴牛喘月时,拖船一何苦。
水浊不可饮,壶浆半成土。一唱都护歌,心摧泪如雨。
万人凿盘石,无由达江浒。君看石芒砀,掩泪悲千古。

李白
李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。
《相和歌辞 丁都护歌》拼音标注
xiāng hé gē cí dīng dū hù gē
yún yáng shàng zhēng qù,
liǎng àn ráo shāng jiǎ。
wú níu chuǎn yuè shí,
tuō chuán yī hé kǔ。
shǔi zhuó bù kě yǐn,
hú jiāng bàn chéng tǔ。
yī chàng dū hù gē,
xīn cūi lèi rú yǔ。
wàn rén záo pán shí,
wú yóu dá jiāng hǔ。
jūn kàn shí máng dàng,
yǎn lèi bēi qiān gǔ。