
李白
李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。
《地藏菩萨赞》拼音标注
dì cáng pú sà zàn
běn xīn ruò xū kōng,
qīng jìng wú yī wù。
fén dàng yín nù chī,
yuán jì le jiàn fó。
wǔ cǎi tú shèng xiàng,
wù zhēn fēi wàng chuán。
sǎo xuě wàn bìng jǐn,
shuǎng rán qīng liáng tiān。
zàn cǐ gōng dé hǎi,
yǒng wèi kuàng dài xuān 。