寄远其九

(唐代)李白

长短春草绿。
缘阶如有情。
卷施心独苦。
抽却死还生。
睹物知妾意。
希君种後庭。
闲时当采掇。
念此莫相轻。

李白

李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。

《寄远其九》拼音标注

jì yuǎn qí jǐu
cháng duǎn chūn cǎo lv̀。
yuán jiē rú yǒu qíng。
juàn shī xīn dú kǔ。
chōu què sǐ huán shēng。
dǔ wù zhī qiè yì。
xī jūn zhǒng hòu tíng。
xián shí dāng cǎi duó。
niàn cǐ mò xiāng qīng 。