赠从弟南平太守之遥其一
(唐代)李白

李白
李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。
《赠从弟南平太守之遥其一》拼音标注
zèng cóng dì nán píng tài shǒu zhī yáo qí yī
shǎo nián bù dé yì,
luò pò wú ān jū。
yuàn súi rèn gōng zǐ,
yù diào tūn zhōu yú。
cháng shí yǐn jǐu zhú fēng jǐng,
zhuàng xīn sùi yǔ gōng míng shū。
lán shēng gǔ dǐ rén bù chú,
yún zài gāo shān kōng juàn shū。
hàn jiā tiān zǐ chí sì mǎ,
chì jūn shǔ dào yíng xiāng rú。
tiān mén jǐu zhòng yè shèng rén,
lóng yán yī jiě sì hǎi chūn。
tóng tíng zuǒ yòu hū wàn sùi,
bài hè míng zhǔ shōu chén lún。
hàn lín bǐng bǐ húi yīng miǎn,
lín gé zhēng róng shúi kě jiàn。
chéng ēn chū rù yín tái mén,
zhù shū dú zài jīn luán diàn。
lóng gōu diāo dēng bái yù ān,
xiàng chuáng qǐ xí huáng jīn pán。
dāng shí xiào wǒ wēi jiàn zhě,
què lái qǐng yè wèi jiāo huān。
yī zhāo xiè bìng yóu jiāng hǎi,
chóu xī xiāng zhī jī rén zài。
qián mén cháng yī hòu mén guān,
jīn rì jié jiāo míng rì gǎi。
ài jūn shān yuè xīn bù yí,
súi jūn yún wù mí suǒ wèi。
mèng dé chí táng shēng chūn cǎo,
shǐ wǒ cháng jià dēng lóu shī。
bié hòu yáo chuán lín hǎi zuò,
kě jiàn yáng hé gòng hé zhī 。