宫中行乐词其七

(唐代)李白

雪梅中尽。
春风柳上归。
宫莺娇欲醉。
檐燕语还飞。
迟日明歌席。
新花艳舞衣。
晚来移彩仗。
行乐泥光辉。

李白

李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。

《宫中行乐词其七》拼音标注

gōng zhōng xíng lè cí qí qī
hán xuě méi zhōng jǐn。
chūn fēng lǐu shàng gūi。
gōng yīng jiāo yù zùi。
yán yàn yǔ huán fēi。
chí rì míng gē xí。
xīn huā yàn wǔ yī。
wǎn lái yí cǎi zhàng。
xíng lè ní guāng hūi 。