古风其十八
(唐代)李白
千门桃与李。
朝为断肠花。
暮逐东流水。
前水为后水。
古今相续流。
新人非旧人。
年年桥上游。
鸡鸣海色动。
谒帝罗公侯。
月落西上阳。
余辉半城楼。
衣冠照云日。
朝下散皇州。
鞍马如飞龙。
黄金络马头。
行人皆辟易。
志气横嵩丘。
入门上高堂。
列鼎错珍羞。
香风引赵舞。
清管随齐讴。
七十紫鸳鸯。
双双戏庭幽。
行乐争昼夜。
自言度千秋。
功成身不退。
自古多愆尤。
黄犬空叹息。
绿珠成衅雠。
何如鸱夷子。
散发棹扁舟。

李白
李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。
《古风其十八》拼音标注
gǔ fēng qí shí bā
tiān jīn sān yuè shí。
qiān mén táo yǔ lǐ。
zhāo wèi duàn cháng huā。
mù zhú dōng líu shǔi。
qián shǔi wèi hòu shǔi。
gǔ jīn xiāng xù líu。
xīn rén fēi jìu rén。
nián nián qiáo shàng yóu。
jī míng hǎi sè dòng。
yè dì luō gōng hóu。
yuè luò xī shàng yáng。
yú hūi bàn chéng lóu。
yī guān zhào yún rì。
zhāo xià sàn huáng zhōu。
ān mǎ rú fēi lóng。
huáng jīn luò mǎ tóu。
xíng rén jiē pì yì。
zhì qì héng sōng qīu。
rù mén shàng gāo táng。
liè dǐng cuò zhēn xīu。
xiāng fēng yǐn zhào wǔ。
qīng guǎn súi qí ōu。
qī shí zǐ yuān yāng。
shuāng shuāng xì tíng yōu。
xíng lè zhēng zhòu yè。
zì yán dù qiān qīu。
gōng chéng shēn bù tùi。
zì gǔ duō qiān yóu。
huáng quǎn kōng tàn xī。
lv̀ zhū chéng xìn chóu。
hé rú zhī yí zǐ。
sàn fā zhuō biǎn zhōu。