古风其三十
(唐代)李白
玄风变太古。
道丧无时还。
扰扰季叶人。
鸡鸣趋四关。
但识金马门。
谁知蓬莱山。
白首死罗绮。
笑歌无时闲。
绿酒哂丹液。
青娥凋素颜。
大儒挥金椎。
琢之诗礼间。
苍苍三株树。
冥目焉能攀。
道丧无时还。
扰扰季叶人。
鸡鸣趋四关。
但识金马门。
谁知蓬莱山。
白首死罗绮。
笑歌无时闲。
绿酒哂丹液。
青娥凋素颜。
大儒挥金椎。
琢之诗礼间。
苍苍三株树。
冥目焉能攀。

李白
李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。
《古风其三十》拼音标注
gǔ fēng qí sān shí
xuán fēng biàn tài gǔ。
dào sāng wú shí huán。
rǎo rǎo jì yè rén。
jī míng qū sì guān。
dàn shì jīn mǎ mén。
shúi zhī péng lái shān。
bái shǒu sǐ luō qǐ。
xiào gē wú shí xián。
lv̀ jǐu shěn dān yè。
qīng é diāo sù yán。
dà rú hūi jīn zhūi。
zhuó zhī shī lǐ jiān。
cāng cāng sān zhū shù。
míng mù yān néng pān 。