古风其二十二

(唐代)李白

秦水别陇首。
幽咽多悲声。
胡马顾朔雪。
躞蹀长嘶鸣。
感物动我心。
缅然含归情。
昔视秋蛾飞。
今见春蚕生。
袅袅桑柘叶。
萋萋柳垂荣。
急节谢流水。
羁心摇悬旌。
挥涕且复去。
恻怆何时平。

李白

李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。

《古风其二十二》拼音标注

gǔ fēng qí èr shí èr
qín shǔi bié lǒng shǒu。
yōu yān duō bēi shēng。
hú mǎ gù shuò xuě。
xiè dié cháng sī míng。
gǎn wù dòng wǒ xīn。
miǎn rán hán gūi qíng。
xī shì qīu é fēi。
jīn jiàn chūn cán shēng。
niǎo niǎo sāng zhè yè。
qī qī lǐu chúi róng。
jí jié xiè líu shǔi。
jī xīn yáo xuán jīng。
hūi tì qiě fù qù。
cè chuàng hé shí píng 。