
李白
李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。
《古风其二十四》拼音标注
gǔ fēng qí èr shí sì
dà chē yáng fēi chén,
tíng wǔ àn qiān mò。
zhōng gùi duō huáng jīn,
lián yún kāi jiǎ zhái。
lù féng dǒu jī zhě,
guān gài hé hūi hè。
bí xī gān hóng ní,
xíng rén jiē chù tì。
shì wú xǐ ěr wēng,
shúi zhī yáo yǔ zhí !