赠范金卿二首
(唐代)李白
君子枉清盼,不知东走迷。
离家来几月,络纬鸣中闺。
桃李君不言,攀花愿成蹊。
那能吐芳信?惠好相招携。
我有结绿珍,久藏浊水泥。
时人弃此物,乃与燕珉齐。
摭拭欲赠之,申眉路无梯。
辽东惭白豕,楚客羞山鸡。
徒有献芹心,终流泣玉啼。
只应自索漠,留舌示山妻。
范宰不买名,弦歌对前楹。
为邦默自化,日觉冰壶清。
百里鸡犬静,千庐机杼鸣。
浮人少荡析,爱客多逢迎。
游子睹嘉政,因之听颂声。

李白
李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。
《赠范金卿二首》拼音标注
zèng fàn jīn qīng èr shǒu
jūn zǐ wǎng qīng pàn,
bù zhī dōng zǒu mí。
lí jiā lái jī yuè,
luò wěi míng zhōng gūi。
táo lǐ jūn bù yán,
pān huā yuàn chéng xī。
nà néng tǔ fāng xìn ?
hùi hǎo xiāng zhāo xié。
wǒ yǒu jié lv̀ zhēn,
jǐu cáng zhuó shǔi ní。
shí rén qì cǐ wù,
nǎi yǔ yàn mín qí。
zhí shì yù zèng zhī,
shēn méi lù wú tī。
liáo dōng cán bái shǐ,
chǔ kè xīu shān jī。
tú yǒu xiàn qín xīn,
zhōng líu qì yù tí。
zhǐ yìng zì suǒ mò,
líu shé shì shān qī。
fàn zǎi bù mǎi míng,
xián gē dùi qián yíng。
wèi bāng mò zì huà,
rì jué bīng hú qīng。
bǎi lǐ jī quǎn jìng,
qiān lú jī zhù míng。
fú rén shǎo dàng xī,
ài kè duō féng yíng。
yóu zǐ dǔ jiā zhèng,
yīn zhī tīng sòng shēng。