茔禅师房观山海图

(唐代)李白

真僧闭精宇,灭迹含达观。列嶂图云山,攒峰入霄汉。
丹崖嶂在目,清昼疑卷幔。蓬壶来轩窗,瀛海入几案。
烟涛争喷薄,岛屿相凌乱。征帆飘空中,瀑水洒天半。
峥嵘若可陟,想像徒盈叹。杳与真心冥,遂谐静者玩。
如登赤城里,揭步沧洲畔。即事能娱人,从兹得消散。

李白

李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。

《茔禅师房观山海图》拼音标注

yíng shàn shī fáng guān shān hǎi tú
zhēn sēng bì jīng yǔ,
miè jī hán dá guān。
liè zhàng tú yún shān,
zǎn fēng rù xiāo hàn。
dān yá zhàng zài mù,
qīng zhòu yí juàn màn。
péng hú lái xuān chuāng,
yíng hǎi rù jī àn。
yān tāo zhēng pēn bó,
dǎo yǔ xiāng líng luàn。
zhēng fān piāo kōng zhōng,
pù shǔi sǎ tiān bàn。
zhēng róng ruò kě zhì,
xiǎng xiàng tú yíng tàn。
yǎo yǔ zhēn xīn míng,
sùi xié jìng zhě wán。
rú dēng chì chéng lǐ,
jiē bù cāng zhōu pàn。
jí shì néng yú rén,
cóng zī dé xiāo sàn。