酬裴侍御留岫师弹琴见寄

(唐代)李白

君同鲍明远,邀彼休上人。鼓琴乱白雪,秋变江上春。
瑶草绿未衰,攀翻寄情亲。相思两不见,流泪空盈巾。

李白

李白(701年-762年),字太白,号青莲居士,唐朝浪漫主义诗人,被后人誉为“诗仙”。祖籍陇西成纪(待考),出生于西域碎叶城,4岁再随父迁至剑南道绵州。李白存世诗文千余篇,有《李太白集》传世。762年病逝,享年61岁。其墓在今安徽当涂,四川江油、湖北安陆有纪念馆。

《酬裴侍御留岫师弹琴见寄》拼音标注

chóu péi shì yù líu xìu shī dàn qín jiàn jì
jūn tóng bào míng yuǎn,
yāo bǐ xīu shàng rén。
gǔ qín luàn bái xuě,
qīu biàn jiāng shàng chūn。
yáo cǎo lv̀ wèi shuāi,
pān fān jì qíng qīn。
xiāng sī liǎng bù jiàn,
líu lèi kōng yíng jīn。