新乐府 立部伎 刺雅乐之替也

(唐代)白居易

立部伎,鼓笛諠。舞双剑,跳七丸。袅巨索,掉长竿。太常部伎有等级,堂上者坐堂下立。

堂上坐部笙歌清,堂下立部鼓笛鸣。笙歌一声众侧耳,鼓笛万曲无人听。

立部贱,坐部贵。坐部退为立部伎,击鼓吹笙和杂戏。

立部又退何所任,始就乐悬操雅音。雅音替坏一至此,长令尔辈调宫徵。

圆丘后土郊祀时,言将此乐感神祇。欲望凤来百兽舞,何异北辕将适楚。

工师愚贱安足云,太常三卿尔何人。

白居易

白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。

《新乐府 立部伎 刺雅乐之替也》拼音标注

xīn lè fǔ lì bù jì cì yǎ lè zhī tì yě
lì bù jì,
gǔ dí xuān。
wǔ shuāng jiàn,
tiào qī wán。
niǎo jù suǒ,
diào cháng gān。
tài cháng bù jì yǒu děng jí,
táng shàng zhě zuò táng xià lì。
táng shàng zuò bù shēng gē qīng,
táng xià lì bù gǔ dí míng。
shēng gē yī shēng zhòng cè ěr,
gǔ dí wàn qū wú rén tīng。
lì bù jiàn,
zuò bù gùi。
zuò bù tùi wèi lì bù jì,
jí gǔ chūi shēng hé zá xì。
lì bù yòu tùi hé suǒ rèn,
shǐ jìu lè xuán cāo yǎ yīn。
yǎ yīn tì huài yī zhì cǐ,
cháng lìng ěr bèi diào gōng zhēng。
yuán qīu hòu tǔ jiāo sì shí,
yán jiāng cǐ lè gǎn shén qí。
yù wàng fèng lái bǎi shòu wǔ,
hé yì běi yuán jiāng shì chǔ。
gōng shī yú jiàn ān zú yún,
tài cháng sān qīng ěr hé rén。