三谣。朱藤谣
(唐代)白居易

白居易
白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。
《三谣。朱藤谣》拼音标注
sān yáo。zhū téng yáo
zhū téng zhū téng,
wēn rú hóng yù,
zhí rú zhū shéng。
zì wǒ dé ěr yǐ wèi zhàng,
dà yǒu bì yú gǔ gōng。
qián nián zuǒ xuǎn,
dōng nán wàn lǐ。
jiāo yóu bié wǒ yú guó mén,
qīn yǒu sòng wǒ yú chǎn shǔi。
dēng gāo shān xī chē dǎo lún cūi,
dù hàn shǔi xī mǎ jǔ tí kāi。
zhōng tú bù jìn,
bù qū duō húi。
wéi cǐ zhū téng,
shí súi wǒ lái。
zhàng lì zhī xiāng,
wú rén zhī dì。
fú wèi shuāi bìng,
qū hē chī mèi。
wú dú yī shēn,
lài ěr wèi èr。
huò shǔi huò lù,
zì běi cú nán。
ní nián xuě huá,
zú lì bù kān。
wú běn liǎng zú,
dé ěr wèi sān。
zǐ xiāo fēng tóu,
huáng shí yán xià。
sōng mén shí dèng,
bù tōng yú mǎ。
wú yǔ ěr pī yún bō shǔi,
huán shān rào yě。
èr nián tà biàn kuāng lú jiān,
wèi cháng yī bù ér xiāng shè。
sūi yǒu jiā zǐ dì 、 liáng yǒu péng,
fú wēi zhù jiǎn,
bù rú zhū téng。
jiē hū,
qióng jì ruò shì,
tōng fù hé rú,
wú bù yǐ cháng zhàng dài ěr,
ěr wù yǐ cháng rén wàng wú。
zhū téng zhū téng,
wú sūi qīng yún zhī shàng 、 huáng ní zhī xià,
shì bù qì ěr yú sī xū。