凤翔八观 并叙 其五 东湖

(宋代)苏轼

吾家蜀江上,江水清如蓝。尔来走尘土,意思殊不堪。

况当来山下,风物尤可惭。有山秃如赭,有水浊如泔。

不谓郡城东,数步见湖潭。入门便清奥,恍如梦西南。

泉源从高来,随波走涵涵。东去触重阜,尽为湖所贪。

但见苍石螭,开口吐清甘。借汝腹中过,胡为目眈眈。

新荷弄晚凉,轻棹极幽探。飘飖忘远近,偃息遗佩篸。

深有龟与鱼,浅有螺与蚶。曝晴复戏雨,戢戢多于蚕。

浮沉无停饵,倏忽遽满篮。丝缗虽强致,琐细安足戡。

闻昔周道兴,翠凤栖孤岚。飞鸣饮此水,照影弄毵毵。

至今多梧桐,合抱如彭聃。彩羽无复见,上有鹯搏䳺。

嗟予生虽晚,好古意所媅。图书已漫漶,犹复访侨郯。

《卷阿》诗可继,此意久已含。扶风古三辅,政事岂汝谙。

聊为湖上饮,一纵醉后谈。门前远行客,劫劫无留骖。

问胡不回首,毋乃趁朝参。予今正疏懒,官长幸见函。

不辞日游再,行恐岁满三。暮归还倒载,钟鼓已韽韽。

苏轼

苏轼(1037-1101),北宋文学家、书画家、美食家。字子瞻,号东坡居士。汉族,四川人,葬于颍昌(今河南省平顶山市郏县)。一生仕途坎坷,学识渊博,天资极高,诗文书画皆精。其文汪洋恣肆,明白畅达,与欧阳修并称欧苏,为“唐宋八大家”之一;诗清新豪健,善用夸张、比喻,艺术表现独具风格,与黄庭坚并称苏黄;词开豪放一派,对后世有巨大影响,与辛弃疾并称苏辛;书法擅长行书、楷书,能自创新意,用笔丰腴跌宕,有天真烂漫之趣,与黄庭坚、米芾、蔡襄并称宋四家;画学文同,论画主张神似,提倡“士人画”。著有《苏东坡全集》和《东坡乐府》等。

《凤翔八观,并叙 其五 东湖》拼音标注

fèng xiáng bā guān,bìng xù qí wǔ dōng hú
wú jiā shǔ jiāng shàng,
jiāng shǔi qīng rú lán。
ěr lái zǒu chén tǔ,
yì sī shū bù kān。
kuàng dāng lái shān xià,
fēng wù yóu kě cán。
yǒu shān tū rú zhě,
yǒu shǔi zhuó rú gān。
bù wèi jùn chéng dōng,
shù bù jiàn hú tán。
rù mén biàn qīng ào,
huǎng rú mèng xī nán。
quán yuán cóng gāo lái,
súi bō zǒu hán hán。
dōng qù hóng zhòng fù,
jǐn wèi hú suǒ tān。
dàn jiàn cāng shí chī,
kāi kǒu tǔ qīng gān。
jiè rǔ fù zhōng guò,
hú wèi mù dān dān。
xīn hé nòng wǎn liáng,
qīng zhuō jí yōu tàn。
piāo yáo wàng yuǎn jìn,
yǎn xī yí pèi sēn。
shēn yǒu gūi yǔ yú,
qiǎn yǒu luó yǔ hān。
pù qíng fù xì yǔ,
jí jí duō yú cán。
fú chén wú tíng ěr,
shū hū jù mǎn lán。
sī mín sūi qiáng zhì,
suǒ xì ān zú kān。
wén xī zhōu dào xīng,
cùi fèng qī gū lán。
fēi míng yǐn cǐ shǔi,
zhào yǐng nòng sān sān。
zhì jīn duō wú tóng,
hé bào rú péng dān。
cǎi yǔ wú fù jiàn,
shàng yǒu zhān bó yàn。
jiē yú shēng sūi wǎn,
hǎo gǔ yì suǒ dān。
tú shū yǐ màn huàn,
yóu fù fǎng qiáo tán。
《 juàn ā 》 shī kě jì,
cǐ yì jǐu yǐ hán。
fú fēng gǔ sān fǔ,
zhèng shì qǐ rǔ ān。
liáo wèi hú shàng yǐn,
yī zòng zùi hòu tán。
mén qián yuǎn xíng kè,
jié jié wú líu cān。
wèn hú bù húi shǒu,
wú nǎi chèn zhāo cān。
yú jīn zhèng shū lǎn,
guān cháng xìng jiàn hán。
bù cí rì yóu zài,
xíng kǒng sùi mǎn sān。
mù gūi huán dǎo zài,
zhōng gǔ yǐ yīn yīn。