冬日洛城北谒玄元皇帝庙
(唐代)杜甫
碧瓦初寒外,金茎一气旁。山河扶绣户,日月近雕梁。
仙李盘根大,猗兰奕叶光。世家遗旧史,道德付今王。
画手看前辈,吴生远擅场。森罗移地轴,妙绝动宫墙。
五圣联龙衮,千官列雁行。冕旒俱秀发,旌旆尽飞扬。
翠柏深留景,红梨迥得霜。风筝吹玉柱,露井冻银床。
身退卑周室,经传拱汉皇。谷神如不死,养拙更何乡。

杜甫
杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。
《冬日洛城北谒玄元皇帝庙》拼音标注
dōng rì luò chéng běi yè xuán yuán huáng dì miào
pèi jí xuán dū bì,
píng xū jìn yù cháng。
shǒu tiāo yán jù lǐ,
zhǎng jié zhèn fēi cháng。
bì wǎ chū hán wài,
jīn jīng yī qì páng。
shān hé fú xìu hù,
rì yuè jìn diāo liáng。
xiān lǐ pán gēn dà,
yī lán yì yè guāng。
shì jiā yí jìu shǐ,
dào dé fù jīn wáng。
huà shǒu kàn qián bèi,
wú shēng yuǎn shàn cháng。
sēn luō yí dì zhóu,
miào jué dòng gōng qiáng。
wǔ shèng lián lóng gǔn,
qiān guān liè yàn xíng。
miǎn líu jù xìu fā,
jīng pèi jǐn fēi yáng。
cùi bǎi shēn líu jǐng,
hóng lí jiǒng dé shuāng。
fēng zhēng chūi yù zhù,
lù jǐng dòng yín chuáng。
shēn tùi bēi zhōu shì,
jīng chuán gǒng hàn huáng。
gǔ shén rú bù sǐ,
yǎng zhuó gèng hé xiāng。