舍弟观赴蓝田取妻子到江陵 喜寄三首
(唐代)杜甫

杜甫
杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。
《舍弟观赴蓝田取妻子到江陵,喜寄三首》拼音标注
shè dì guān fù lán tián qǔ qī zǐ dào jiāng líng,xǐ jì sān shǒu
rǔ yíng qī zǐ dá jīng zhōu,
xiāo xī zhēn chuán jiě wǒ yōu。
hóng yàn yǐng lái lián xiá nèi,
jí líng fēi jí dào shā tóu。
yáo guān xiǎn lù jīn xū yuǎn,
yǔ záo hán jiāng zhèng wěn líu。
zhū fú jí dāng súi cǎi nì,
qīng chūn bù jiǎ bào huáng níu。
mǎ dù qín guān xuě zhèng shēn,
běi lái jī gǔ kǔ hán qīn。
tā xiāng jìu wǒ shēng chūn sè,
gù guó yí jū jiàn kè xīn。
shèng yù tí xié rú yì wǔ,
xǐ duō xíng zuò bái tóu yín。
xún yán suǒ gòng méi huā xiào,
lěng rǔi shū zhī bàn bù jìn。
yǔ xìn luō hán jù yǒu zhái,
chūn lái qīu qù zuò shúi jiā。
duǎn qiáng ruò zài cóng cán cǎo,
qiáo mù rú cún kě jiǎ huā。
bǔ zhú yìng tóng jiǎng xǔ jìng,
wèi yuán xū sì shào píng guā。
bǐ nián bìng jǐu kāi juān dī,
dì quàn xiōng chóu hé yuàn jiē。