绝句六首
(唐代)杜甫

杜甫
杜甫(712-770),字子美,自号少陵野老,世称“杜工部”、“杜少陵”等,汉族,河南府巩县(今河南省巩义市)人,唐代伟大的现实主义诗人,杜甫被世人尊为“诗圣”,其诗被称为“诗史”。杜甫与李白合称“李杜”,为了跟另外两位诗人李商隐与杜牧即“小李杜”区别开来,杜甫与李白又合称“大李杜”。他忧国忧民,人格高尚,他的约1400余首诗被保留了下来,诗艺精湛,在中国古典诗歌中备受推崇,影响深远。759-766年间曾居成都,后世有杜甫草堂纪念。
《绝句六首》拼音标注
jué jù lìu shǒu
rì chū lí dōng shǔi,
yún shēng shè běi ní。
zhú gāo míng fěi cùi,
shā pì wǔ kūn jī。
ǎi ǎi gāo rǔi luàn,
fēi fēi fēng dié duō。
yōu qī shēn lǎn dòng,
kè zhì yù rú hé。
záo jǐng jiāo zōng yè,
kāi qú duàn zhú gēn。
biǎn zhōu qīng niǎo làn,
xiǎo jìng qū tōng cūn。
jí yǔ shāo xī zú,
xié hūi zhuǎn shù yāo。
gé cháo huáng niǎo bìng,
fān zǎo bái yú tiào。
shè xià sǔn chuān bì,
tíng zhōng téng cì yán。
dì qíng sī rǎn rǎn,
jiāng bái cǎo xiān xiān。
jiāng dòng yuè yí shí,
xī xū yún bàng gāo。
niǎo qī zhī gù dào,
fān guò sù shúi jiā。
- 上一篇:答郑十七郎一绝
- 下一篇:入宅三首(大历二年春 甫自西阁迁赤甲)