和仆射晋公扈从温汤(时为右补阙)
(唐代)王维

王维
王维(701年-761年,一说699年—761年),字摩诘,汉族,河东蒲州(今山西运城)人,祖籍山西祁县,唐朝诗人,有“诗佛”之称。苏轼评价其:“味摩诘之诗,诗中有画;观摩诘之画,画中有诗。”开元九年(721年)中进士,任太乐丞。王维是盛唐诗人的代表,今存诗400余首,重要诗作有《相思》《山居秋暝》等。王维精通佛学,受禅宗影响很大。佛教有一部《维摩诘经》,是王维名和字的由来。王维诗书画都很有名,多才多艺,音乐也很精通。与孟浩然合称“王孟”。
《和仆射晋公扈从温汤(时为右补阙)》拼音标注
hé pū shè jìn gōng hù cóng wēn tāng ( shí wèi yòu bǔ què )
tiān zǐ xìng xīn fēng,
jīng qí wèi shǔi dōng。
hán shān tiān zhàng wài,
wēn gǔ màn chéng zhōng。
diàn yù shān xiān zuò,
fén xiāng tài yǐ gōng。
chū yóu féng mù mǎ,
bà liè jiàn fēi xióng。
shàng zǎi wú wèi huà,
míng shí tài gǔ tóng。
líng zhī sān xìu zǐ,
chén sù wàn xiāng hóng。
wáng lǐ zūn rú jiào,
tiān bīng xiǎo zhàn gōng。
móu yóu gūi zhé jiàng,
cí fù shǔ wén zōng。
sī jiàn fāng wú què,
chén shī qiě wèi gōng。
cháng yín jí fǔ sòng,
zhāo xī yǎng qīng fēng。
- 上一篇:送方尊师归嵩山
- 下一篇:自大散以往深林密竹磴道盘曲四五十里至黄牛岭见黄花川