
王维
王维(701年-761年,一说699年—761年),字摩诘,汉族,河东蒲州(今山西运城)人,祖籍山西祁县,唐朝诗人,有“诗佛”之称。苏轼评价其:“味摩诘之诗,诗中有画;观摩诘之画,画中有诗。”开元九年(721年)中进士,任太乐丞。王维是盛唐诗人的代表,今存诗400余首,重要诗作有《相思》《山居秋暝》等。王维精通佛学,受禅宗影响很大。佛教有一部《维摩诘经》,是王维名和字的由来。王维诗书画都很有名,多才多艺,音乐也很精通。与孟浩然合称“王孟”。
《送杨少府贬郴州》拼音标注
sòng yáng shǎo fǔ biǎn chēn zhōu
míng dào héng shān yǔ dòng tíng,
ruò wèi qīu yuè tīng yuán shēng。
chóu kàn běi zhǔ sān xiāng yuǎn,
è shuō nán fēng wǔ liǎng qīng。
qīng cǎo zhàng shí guò xià kǒu,
bái tóu làng lǐ chū pén chéng。
cháng shā bù jǐu líu cái zǐ,
jiǎ yí hé xū diào qū píng。