相和歌辞。采菱行
(唐代)刘禹锡
采菱不顾马上郎。争多逐胜纷相向,时转兰桡破轻浪。
长鬟弱袂动参差,钗影钏文浮荡漾。笑语哇咬顾晚晖,
蓼花绿岸扣舷归。归来共到市桥步,野蔓系船萍满衣。
家家竹楼临广陌,下有连樯多估客。携觞荐芰夜经过,
醉踏大堤相应歌。屈平祠下沅江水,月照寒波白烟起。
一曲南音此地闻,长安北望三千里。

刘禹锡
刘禹锡(772-842),字梦得,汉族,中国唐朝彭城(今徐州)人,祖籍洛阳,唐朝文学家,哲学家,自称是汉中山靖王后裔,曾任监察御史,是王叔文政治改革集团的一员。唐代中晚期著名诗人,有“诗豪”之称。他的家庭是一个世代以儒学相传的书香门第。政治上主张革新,是王叔文派政治革新活动的中心人物之一。后来永贞革新失败被贬为朗州司马(今湖南常德)。据湖南常德历史学家、收藏家周新国先生考证刘禹锡被贬为朗州司马其间写了著名的“汉寿城春望”。
《相和歌辞。采菱行》拼音标注
xiāng hé gē cí。cǎi líng xíng
bái mǎ hú píng qīu rì guāng,
zǐ líng rú jǐn cǎi luán xiáng。
dàng zhōu yóu nv̌ mǎn zhōng yāng,
cǎi líng bù gù mǎ shàng láng。
zhēng duō zhú shèng fēn xiāng xiàng,
shí zhuǎn lán náo pò qīng làng。
cháng huán ruò mèi dòng cān chà,
chāi yǐng chuàn wén fú dàng yàng。
xiào yǔ wā yǎo gù wǎn hūi,
liǎo huā lv̀ àn kòu xián gūi。
gūi lái gòng dào shì qiáo bù,
yě màn xì chuán píng mǎn yī。
jiā jiā zhú lóu lín guǎng mò,
xià yǒu lián qiáng duō gū kè。
xié shāng jiàn jì yè jīng guò,
zùi tà dà dī xiāng yìng gē。
qū píng cí xià yuán jiāng shǔi,
yuè zhào hán bō bái yān qǐ。
yī qū nán yīn cǐ dì wén,
cháng ān běi wàng sān qiān lǐ。