石门

(宋代)陆游

昔读康乐诗,梦到石门山。中有醉道士,倒佩落其冠。

来游一一是,嵌岩如屋宽。喷薄三百尺,万珠落珊珊。

峭壁天削成,磐石容投竿。摩挲苍藓字,喟发千载叹。

老洪梦中旧,两脸依然丹。语我君小留,山瓢勿嫌酸。

涧果四时有,收拾苦不难。旋炊胡麻饭,荐以枸杞槃。

手摘石上茶,风炉煮甘寒。扰扰尘土中,未易得此欢。

濯足山下潭,戏惊蛟龙蟠。醉面索吹醒,坐待风雷翻。

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。

《石门》拼音标注

shí mén
xī dú kāng lè shī,
mèng dào shí mén shān。
zhōng yǒu zùi dào shì,
dǎo pèi luò qí guān。
lái yóu yī yī shì,
qiàn yán rú wū kuān。
pēn bó sān bǎi chǐ,
wàn zhū luò shān shān。
qiào bì tiān xuē chéng,
pán shí róng tóu gān。
mó suō cāng xiǎn zì,
kùi fā qiān zài tàn。
lǎo hóng mèng zhōng jìu,
liǎng liǎn yī rán dān。
yǔ wǒ jūn xiǎo líu,
shān piáo wù xián suān。
jiàn guǒ sì shí yǒu,
shōu shí kǔ bù nán。
xuán chūi hú má fàn,
jiàn yǐ jǔ qǐ pán。
shǒu zhāi shí shàng chá,
fēng lú zhǔ gān hán。
rǎo rǎo chén tǔ zhōng,
wèi yì dé cǐ huān。
zhuó zú shān xià tán,
xì liáng jiāo lóng pán。
zùi miàn suǒ chūi xǐng,
zuò dài fēng léi fān。