秋怀十首末章稍自振起亦古义也 其十
(宋代)陆游
我昔闻关中,水深土平旷。泾渭贯其间,沃壤谁与抗。
桑麻郁千里,黍林高一丈。潼华临黄河,古出名将相。
沦陷七十年,北首增惨怆。犹期垂老眼,一睹天下壮。

陆游
陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。
《秋怀十首末章稍自振起亦古义也 其十》拼音标注
qīu huái shí shǒu mò zhāng shāo zì zhèn qǐ yì gǔ yì yě qí shí
wǒ xī wén guān zhōng,
shǔi shēn tǔ píng kuàng。
jīng wèi guàn qí jiān,
wò rǎng shúi yǔ kàng。
sāng má yù qiān lǐ,
shǔ lín gāo yī zhàng。
tóng huá lín huáng hé,
gǔ chū míng jiāng xiāng。
lún xiàn qī shí nián,
běi shǒu zēng cǎn chuàng。
yóu qī chúi lǎo yǎn,
yī dǔ tiān xià zhuàng。
- 上一篇:南堂
- 下一篇:秋夜感遇十首以孤村一犬吠残月几人行为韵 其八