杂兴十首以贫坚志士节病长高人情为韵 其二
(宋代)陆游

陆游
陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。
《杂兴十首以贫坚志士节病长高人情为韵 其二》拼音标注
zá xīng shí shǒu yǐ pín jiān zhì shì jié bìng cháng gāo rén qíng wèi yùn qí èr
mèng zǐ pì yáng mò,
wú dào fāng càn rán。
hán yù pái fó lǎo,
bù shī shèng suǒ chuán。
fá mù dāng fá gēn,
gōng dí dāng gōng jiān。
zuò shì rì yuè shí,
shú tàn tiān dì quán。
yī mù xìn nán shì,
yào yōu dà shà diān。
ān dé mèng hán bèi,
chū wèi wú dǎng xiān。