雨后过近村

(宋代)陆游

赋罢渊明归去来,纻衣桐帽一时裁。岁华新笋初成竹,天一停云未断梅。

江路醉归常嵬峨,僧窗闲过即徘徊。老人剩有凋年感,寄语城笳莫苦催。

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。

《雨后过近村》拼音标注

yǔ hòu guò jìn cūn
fù bà yuān míng gūi qù lái,
zhù yī tóng mào yī shí cái。
sùi huá xīn sǔn chū chéng zhú,
tiān yī tíng yún wèi duàn méi。
jiāng lù zùi gūi cháng wéi é,
sēng chuāng xián guò jí pái huái。
lǎo rén shèng yǒu diāo nián gǎn,
jì yǔ chéng jiā mò kǔ cūi。