
陆游
陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。
《开东园路北至山脚因治路傍隙地杂植花草六首 其二》拼音标注
kāi dōng yuán lù běi zhì shān jiǎo yīn zhì lù bàng xì dì zá zhí huā cǎo lìu shǒu qí èr
wèi yě lín bū jǐu yǐ xiān,
fàng wēng jì ào jìng hú biān。
sōng gēn yǎn jiǎn zhī qín shí,
yán dòu chán yuán xǐ yào quán。
bàn lù sǎo kōng sūi zài wǒ,
cán nián jiàn shén qǐ fēi tiān。
yáo yáo sāng zhù jiā fēng zài,
zhòng bǔ chá jīng yòu yī biān。