病中偶得名酒小醉作此篇是夕极寒

(宋代)陆游

一壶花露拆黄縢,醉梦酣酣唤不应。屏暖半销香鸭火,窗寒初结研蟾冰。

诗囊羞涩悲才尽,药裹纵横觉病增。早挂朝衣归去是,贵人谁记接茵凭。

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。

《病中偶得名酒小醉作此篇是夕极寒》拼音标注

bìng zhōng ǒu dé míng jǐu xiǎo zùi zuò cǐ piān shì xī jí hán
yī hú huā lù chāi huáng téng,
zùi mèng hān hān huàn bù yìng。
píng nuǎn bàn xiāo xiāng yā huǒ,
chuāng hán chū jié yán chán bīng。
shī náng xīu sè bēi cái jǐn,
yào guǒ zòng héng jué bìng zēng。
zǎo guà zhāo yī gūi qù shì,
gùi rén shúi jì jiē yīn píng。