
孟浩然
孟浩然(689-740),男,汉族,唐代诗人。本名不详(一说名浩),字浩然,襄州襄阳(今湖北襄阳)人,世称“孟襄阳”。浩然,少好节义,喜济人患难,工于诗。年四十游京师,唐玄宗诏咏其诗,至“不才明主弃”之语,玄宗谓:“卿自不求仕,朕未尝弃卿,奈何诬我?”因放还未仕,后隐居鹿门山,著诗二百余首。孟浩然与另一位山水田园诗人王维合称为“王孟”。
《长安早春 一作张子容诗》拼音标注
cháng ān zǎo chūn yī zuò zhāng zǐ róng shī
guān shù wéi dōng jǐng,
chéng chí qǐ běi chén。
xián gē tài píng rì,
gòng lè jiàn yín chūn。
xuě jǐn qīng shān shù,
bīng kāi hēi shǔi bīn。
cǎo yíng jīn lèi mǎ,
huā bàn yù lóu rén。
hóng jiàn kàn wú shù,
yīng gē tīng yù pín。
hé dāng sùi róng zhuó,
gūi jí lǐu tiáo xīn。
- 上一篇:云门寺西六七里闻符公兰若最幽与薛八同往①
- 下一篇:和宋太史北楼新亭