
孟浩然
孟浩然(689-740),男,汉族,唐代诗人。本名不详(一说名浩),字浩然,襄州襄阳(今湖北襄阳)人,世称“孟襄阳”。浩然,少好节义,喜济人患难,工于诗。年四十游京师,唐玄宗诏咏其诗,至“不才明主弃”之语,玄宗谓:“卿自不求仕,朕未尝弃卿,奈何诬我?”因放还未仕,后隐居鹿门山,著诗二百余首。孟浩然与另一位山水田园诗人王维合称为“王孟”。
《夜渡湘水(一作崔国辅诗)》拼音标注
yè dù xiāng shǔi ( yī zuò cūi guó fǔ shī )
kè zhōu tān lì shè,
àn lǐ dù xiāng chuān。
lù qì wén fāng dù,
gē shēng shì cǎi lián。
bǎng rén tóu àn huǒ,
yú zǐ sù tán yān。
xíng lv̌ shí xiāng wèn,
xún yáng hé chù biān。