与黄侍御北津泛舟
(唐代)孟浩然

孟浩然
孟浩然(689-740),男,汉族,唐代诗人。本名不详(一说名浩),字浩然,襄州襄阳(今湖北襄阳)人,世称“孟襄阳”。浩然,少好节义,喜济人患难,工于诗。年四十游京师,唐玄宗诏咏其诗,至“不才明主弃”之语,玄宗谓:“卿自不求仕,朕未尝弃卿,奈何诬我?”因放还未仕,后隐居鹿门山,著诗二百余首。孟浩然与另一位山水田园诗人王维合称为“王孟”。
《与黄侍御北津泛舟》拼音标注
yǔ huáng shì yù běi jīn fàn zhōu
jīn wú jiāo lóng huàn,
rì xī cháng ān líu。
běn yù bì cōng mǎ,
hé rú tóng nì zhōu。
qǐ yī jīn rì xìng,
céng shì xī nián yóu。
mò zòu qín zhōng hè,
qiě súi bō shàng ōu。
dī yuán jǐu lǐ guō,
shān miàn bǎi chéng lóu。
zì gù gōng gēng zhě,
cái fēi guǎn lè chóu。
wén jūn jiàn cǎo zé,
cóng cǐ fàn cāng zhōu。