疾愈过龙泉寺精舍 呈易、业二公
(唐代)孟浩然

孟浩然
孟浩然(689-740),男,汉族,唐代诗人。本名不详(一说名浩),字浩然,襄州襄阳(今湖北襄阳)人,世称“孟襄阳”。浩然,少好节义,喜济人患难,工于诗。年四十游京师,唐玄宗诏咏其诗,至“不才明主弃”之语,玄宗谓:“卿自不求仕,朕未尝弃卿,奈何诬我?”因放还未仕,后隐居鹿门山,著诗二百余首。孟浩然与另一位山水田园诗人王维合称为“王孟”。
《疾愈过龙泉寺精舍,呈易、业二公》拼音标注
jí yù guò lóng quán sì jīng shè,chéng yì 、 yè èr gōng
tíng wǔ wén shān zhōng,
qǐ xíng sàn chóu jí。
xún lín cǎi zhī qù,
zhuǎn gǔ sōng cùi mì。
bàng jiàn jīng shè kāi,
cháng láng fàn sēng bì。
shí qú líu xuě shǔi,
jīn zǐ yào shuāng jú。
zhú fáng sī jìu yóu,
guò qì zhōng yǒng rì。
rù dòng kūi shí sǔi,
bàng yá cǎi fēng mì。
rì mù cí yuǎn gōng,
hǔ xī xiāng sòng chū。