日本刀歌
(宋代)欧阳修
宝刀近出日本国,越贾得之沧海东。
鱼皮装贴香木鞘,黄白闲杂鍮与铜。
百金传入好事手,佩服可以禳妖凶。
传闻其国居大岛,土壤沃饶风俗好。
其先徐福诈秦民,采药淹留◇童老。
百工五种与之居,至今器玩皆精巧。
前朝贡献屡往来,士人往往工词藻。
徐福行时书未焚,逸书百篇今尚存。
令严不许传中国,举世无人识古文。
先王大典藏夷貊,苍波浩荡无通津。
令人感激坐流涕,锈澀短刀何足云。

欧阳修
欧阳修(1007-1072),字永叔,号醉翁,晚号“六一居士”。汉族,吉州永丰(今江西省永丰县)人,因吉州原属庐陵郡,以“庐陵欧阳修”自居。谥号文忠,世称欧阳文忠公。北宋政治家、文学家、史学家,与韩愈、柳宗元、王安石、苏洵、苏轼、苏辙、曾巩合称“唐宋八大家”。后人又将其与韩愈、柳宗元和苏轼合称“千古文章四大家”。
《日本刀歌》拼音标注
rì běn dāo gē
kūn yí dào yuǎn bù fù tōng,
shì chuán qiē yù shúi néng qióng。
bǎo dāo jìn chū rì běn guó,
yuè jiǎ dé zhī cāng hǎi dōng。
yú pí zhuāng tiē xiāng mù qiào,
huáng bái xián zá tōu yǔ tóng。
bǎi jīn chuán rù hǎo shì shǒu,
pèi fú kě yǐ ráng yāo xiōng。
chuán wén qí guó jū dà dǎo,
tǔ rǎng wò ráo fēng sú hǎo。
qí xiān xú fú zhà qín mín,
cǎi yào yān líu ◇ tóng lǎo。
bǎi gōng wǔ zhǒng yǔ zhī jū,
zhì jīn qì wán jiē jīng qiǎo。
qián zhāo gòng xiàn lv̌ wǎng lái,
shì rén wǎng wǎng gōng cí zǎo。
xú fú xíng shí shū wèi fén,
yì shū bǎi piān jīn shàng cún。
lìng yán bù xǔ chuán zhōng guó,
jǔ shì wú rén shì gǔ wén。
xiān wáng dà diǎn cáng yí mò,
cāng bō hào dàng wú tōng jīn。
lìng rén gǎn jī zuò líu tì,
xìu sè duǎn dāo hé zú yún 。