明堂庆成

(宋代)欧阳修

辰火天文次,◇门路寝闳。
奉亲昭孝德,惟帝飨精诚。
礼以三年讲,时因万物成。
九筵严太室,六变导和声。
象魏中天起,风雷大号行。
欢呼响山岳,流泽浃根茎。
宝墨飞云动,金文耀日晶。
从臣才力薄,无以颂休明。

欧阳修

欧阳修(1007-1072),字永叔,号醉翁,晚号“六一居士”。汉族,吉州永丰(今江西省永丰县)人,因吉州原属庐陵郡,以“庐陵欧阳修”自居。谥号文忠,世称欧阳文忠公。北宋政治家、文学家、史学家,与韩愈、柳宗元、王安石、苏洵、苏轼、苏辙、曾巩合称“唐宋八大家”。后人又将其与韩愈、柳宗元和苏轼合称“千古文章四大家”。

《明堂庆成》拼音标注

míng táng qìng chéng
chén huǒ tiān wén cì,
◇ mén lù qǐn hóng。
fèng qīn zhāo xiào dé,
wéi dì xiǎng jīng chéng。
lǐ yǐ sān nián jiǎng,
shí yīn wàn wù chéng。
jǐu yán yán tài shì,
lìu biàn dǎo hé shēng。
xiàng wèi zhōng tiān qǐ,
fēng léi dà hào xíng。
huān hū xiǎng shān yuè,
líu zé jiá gēn jīng。
bǎo mò fēi yún dòng,
jīn wén yào rì jīng。
cóng chén cái lì bó,
wú yǐ sòng xīu míng 。