同宿联句
(唐代)韩愈

韩愈
韩愈(768~824)字退之,唐代文学家、哲学家、思想家,河阳(今河南省焦作孟州市)人,汉族。祖籍河北昌黎,世称韩昌黎。晚年任吏部侍郎,又称韩吏部。谥号“文”,又称韩文公。他与柳宗元同为唐代古文运动的倡导者,主张学习先秦两汉的散文语言,破骈为散,扩大文言文的表达功能。宋代苏轼称他“文起八代之衰”,明人推他为唐宋八大家之首,与柳宗元并称“韩柳”,有“文章巨公”和“百代文宗”之名,作品都收在《昌黎先生集》里。韩愈在思想上是中国“道统”观念的确立者,是尊儒反佛的里程碑式人物。
《同宿联句》拼音标注
tóng sù lián jù
zì cóng bié jūn lái,
yuǎn chū zāo qiǎo zèn。
— — hán yù bān bān luò chūn lèi,
hào hào fú qīu jìn。
— — mèng jiāo máo qí dǔ xiàng xī,
yǔ guài jiàn fú zhèn。
— — hán yù zhāo xíng duō wēi zhàn,
yè wò ráo liáng zhěn。
— — mèng jiāo shēng róng jīn fēn yú,
sǐ qì xī qíng rèn。
— — hán yù yuān xíng cān qǐ mò,
jī chàng wén qīng jìn。
— — mèng jiāo shān qíng zhǐ gāo biāo,
huái mì wù cháng yìn。
— — hán yù zhí cí yī yǐ jiàn,
qiǎo shé qiān jiē f E . — — mèng jiāo kuāng dǐng wéi shuō shī,
huán tán bù dú chèn。
— — hán yù yì yùn hé cáo áo,
gāo míng sì gū rèn。
— — mèng jiāo fēn pā huān lv̌ tián,
kuàng lǎng yōu zǎo shèn。
— — hán yù wèi jūn kāi jǐu cháng,
diān dǎo wǔ xiāng yǐn。
— — mèng jiāo xī guāng jì shù wù,
jǐng yào shuò xiāo jīn。
— — hán yù rú mén sūi dà qǐ,
jiān shǒu bù gǎn chuǎng。
yì quán sūi zhì jìn,
dào suǒ bù gǎn qìn。
— — mèng jiāo qīng qín shì yī hūi,
bái hè jiào xiāng yīn。
yù zhī xīn tóng lè,
shuāng chóng chōu zuò rén。
— — mèng jiāo