送僧澄观
(唐代)韩愈

韩愈
韩愈(768~824)字退之,唐代文学家、哲学家、思想家,河阳(今河南省焦作孟州市)人,汉族。祖籍河北昌黎,世称韩昌黎。晚年任吏部侍郎,又称韩吏部。谥号“文”,又称韩文公。他与柳宗元同为唐代古文运动的倡导者,主张学习先秦两汉的散文语言,破骈为散,扩大文言文的表达功能。宋代苏轼称他“文起八代之衰”,明人推他为唐宋八大家之首,与柳宗元并称“韩柳”,有“文章巨公”和“百代文宗”之名,作品都收在《昌黎先生集》里。韩愈在思想上是中国“道统”观念的确立者,是尊儒反佛的里程碑式人物。
《送僧澄观》拼音标注
sòng sēng chéng guān
fú tú xī lái hé shī wèi,
rǎo rǎo sì hǎi zhēng bēn chí。
gōu lóu jià gé qiē xīng hàn,
kuā xióng dǒu lì zhǐ zhě shúi。
sēng qié hòu chū huái sì shàng,
shì dào zhòng fó yóu hūi qí。
yuè shāng hú jiǎ tuō shēn zùi,
gūi bì mǎn chuán níng jì zī。
qīng huái wú bō píng rú xí,
lán zhù qīng fú bàn tiān chì。
huǒ shāo shǔi zhuǎn sǎo dì kōng,
tū wù biàn gāo sān bǎi chǐ。
yǐng shěn tán dǐ lóng liáng dùn,
dāng zhòu wú yún kuà xū bì。
jiè wèn jīng yíng běn hé rén,
dào rén chéng guān míng jí jí。
yù xī cóng jūn dà liáng xià,
wǎng lái mǎn wū xián háo zhě。
jiē yán chéng guān sūi sēng tú,
gōng cái lì yòng dāng jīn wú。
hòu cóng xú zhōu pì shū zhì,
fēn fēn guò kè hé yóu jì。
rén yán chéng guān nǎi shī rén,
yī zuò jìng yín shī jù xīn。
xiàng fēng cháng tàn bù kě jiàn,
wǒ yù shōu liàn jiā guān jīn。
luò yáng qióng qīu yàn qióng dú,
dīng dīng zhuó mén yí zhuó mù。
yǒu sēng lái fǎng hū shǐ qián,
fú xī chā nǎo gāo jiá quán。
xī zāi yǐ lǎo wú suǒ jí,
zuò nì shén gǔ kōng shān rán。
lín huái tài shǒu chū dào jùn,
yuǎn qiǎn zhōu mín sòng yīn wèn。
hǎo qí shǎng jùn zhí nán féng,
qù qù wèi zhì sī cóng róng。
- 上一篇:河之水二首寄子侄老成
- 下一篇:崔十六少府摄伊阳 以诗及书见投 因酬三十韵