陪杜侍御游湘西两寺独宿有题一首 因献杨常侍

(唐代)韩愈

长沙千里平,胜地犹在险。况当江阔处,斗起势匪渐。
深林高玲珑,青山上琬琰。路穷台殿辟,佛事焕且俨。
剖竹走泉源,开廊架崖广。是时秋之残,暑气尚未敛。
群行忘后先,朋息弃拘检。客堂喜空凉,华榻有清簟。
涧蔬煮蒿芹,水果剥菱芡。伊余夙所慕,陪赏亦云忝。
幸逢车马归,独宿门不掩。山楼黑无月,渔火灿星点。
夜风一何喧,杉桧屡磨飐.犹疑在波涛,怵惕梦成魇。
静思屈原沈,远忆贾谊贬。椒兰争妒忌,绛灌共谗谄。
谁令悲生肠,坐使泪盈脸。翻飞乏羽翼,指摘困瑕玷。
珥貂藩维重,政化类分陕。礼贤道何优,奉己事苦俭。
大厦栋方隆,巨川楫行剡。经营诚少暇,游宴固已歉。
旅程愧淹留,徂岁嗟荏苒。平生每多感,柔翰遇频染。
展转岭猿鸣,曙灯青睒睒。

韩愈

韩愈(768~824)字退之,唐代文学家、哲学家、思想家,河阳(今河南省焦作孟州市)人,汉族。祖籍河北昌黎,世称韩昌黎。晚年任吏部侍郎,又称韩吏部。谥号“文”,又称韩文公。他与柳宗元同为唐代古文运动的倡导者,主张学习先秦两汉的散文语言,破骈为散,扩大文言文的表达功能。宋代苏轼称他“文起八代之衰”,明人推他为唐宋八大家之首,与柳宗元并称“韩柳”,有“文章巨公”和“百代文宗”之名,作品都收在《昌黎先生集》里。韩愈在思想上是中国“道统”观念的确立者,是尊儒反佛的里程碑式人物。

《陪杜侍御游湘西两寺独宿有题一首,因献杨常侍》拼音标注

péi dù shì yù yóu xiāng xī liǎng sì dú sù yǒu tí yī shǒu,yīn xiàn yáng cháng shì
cháng shā qiān lǐ píng,
shèng dì yóu zài xiǎn。
kuàng dāng jiāng kuò chù,
dǒu qǐ shì fěi jiàn。
shēn lín gāo líng lóng,
qīng shān shàng wǎn yǎn。
lù qióng tái diàn pì,
fó shì huàn qiě yǎn。
pōu zhú zǒu quán yuán,
kāi láng jià yá guǎng。
shì shí qīu zhī cán,
shǔ qì shàng wèi liàn。
qún xíng wàng hòu xiān,
péng xī qì jū jiǎn。
kè táng xǐ kōng liáng,
huá tà yǒu qīng diàn。
jiàn shū zhǔ hāo qín,
shǔi guǒ bō líng qiàn。
yī yú sù suǒ mù,
péi shǎng yì yún tiǎn。
xìng féng chē mǎ gūi,
dú sù mén bù yǎn。
shān lóu hēi wú yuè,
yú huǒ càn xīng diǎn。
yè fēng yī hé xuān,
shān kuài lv̌ mó zhǎn . yóu yí zài bō tāo,
chù tì mèng chéng yǎn。
jìng sī qū yuán shěn,
yuǎn yì jiǎ yí biǎn。
jiāo lán zhēng dù jì,
jiàng guàn gòng chán chǎn。
shúi lìng bēi shēng cháng,
zuò shǐ lèi yíng liǎn。
fān fēi fá yǔ yì,
zhǐ zhāi kùn xiá diàn。
ěr diāo fán wéi zhòng,
zhèng huà lèi fēn shǎn。
lǐ xián dào hé yōu,
fèng jǐ shì kǔ jiǎn。
dà shà dòng fāng lóng,
jù chuān jí xíng yǎn。
jīng yíng chéng shǎo xiá,
yóu yàn gù yǐ qiàn。
lv̌ chéng kùi yān líu,
cú sùi jiē rěn rǎn。
píng shēng měi duō gǎn,
róu hàn yù pín rǎn。
zhǎn zhuǎn líng yuán míng,
shù dēng qīng shǎn shǎn。