忆昨行和张十一
(唐代)韩愈
并召宾客延邹枚。腰金首翠光照耀,丝竹迥发清以哀。
青天白日花草丽,玉斝屡举倾金罍。张君名声座所属,
起舞先醉长松摧。宿酲未解旧痁作,深室静卧闻风雷。
自期殒命在春序,屈指数日怜婴孩。危辞苦语感我耳,
泪落不掩何漼漼.念昔从君渡湘水,大帆夜划穷高桅。
阳山鸟路出临武,驿马拒地驱频隤.践蛇茹蛊不择死,
忽有飞诏从天来。伾文未揃崖州炽,虽得赦宥恒愁猜。
近者三奸悉破碎,羽窟无底幽黄能。眼中了了见乡国,
知有归日眉方开。今君纵署天涯吏,投檄北去何难哉。
无妄之忧勿药喜,一善自足禳千灾。头轻目朗肌骨健,
古剑新劚磨尘埃。殃消祸散百福并,从此直至耇与鲐。
嵩山东头伊洛岸,胜事不假须穿栽。君当先行我待满,
沮溺可继穷年推。

韩愈
韩愈(768~824)字退之,唐代文学家、哲学家、思想家,河阳(今河南省焦作孟州市)人,汉族。祖籍河北昌黎,世称韩昌黎。晚年任吏部侍郎,又称韩吏部。谥号“文”,又称韩文公。他与柳宗元同为唐代古文运动的倡导者,主张学习先秦两汉的散文语言,破骈为散,扩大文言文的表达功能。宋代苏轼称他“文起八代之衰”,明人推他为唐宋八大家之首,与柳宗元并称“韩柳”,有“文章巨公”和“百代文宗”之名,作品都收在《昌黎先生集》里。韩愈在思想上是中国“道统”观念的确立者,是尊儒反佛的里程碑式人物。
《忆昨行和张十一》拼音标注
yì zuó xíng hé zhāng shí yī
yì zuó jiā zhōng zhī lv̌ chū chūi hūi,
shàng gōng lǐ bà yuán hóu húi。
chē zài shēng láo wèng yú jǐu,
bìng zhào bīn kè yán zōu méi。
yāo jīn shǒu cùi guāng zhào yào,
sī zhú jiǒng fā qīng yǐ āi。
qīng tiān bái rì huā cǎo lì,
yù jiǎ lv̌ jǔ qīng jīn léi。
zhāng jūn míng shēng zuò suǒ shǔ,
qǐ wǔ xiān zùi cháng sōng cūi。
sù chéng wèi jiě jìu diàn zuò,
shēn shì jìng wò wén fēng léi。
zì qī yǔn mìng zài chūn xù,
qū zhǐ shù rì lián yīng hái。
wēi cí kǔ yǔ gǎn wǒ ěr,
lèi luò bù yǎn hé cǔi cǔi . niàn xī cóng jūn dù xiāng shǔi,
dà fān yè huá qióng gāo wéi。
yáng shān niǎo lù chū lín wǔ,
yì mǎ jù dì qū pín túi . jiàn shé rú gǔ bù zé sǐ,
hū yǒu fēi zhào cóng tiān lái。
pī wén wèi jiān yá zhōu chì,
sūi dé shè yòu héng chóu cāi。
jìn zhě sān jiān xī pò sùi,
yǔ kū wú dǐ yōu huáng néng。
yǎn zhōng le le jiàn xiāng guó,
zhī yǒu gūi rì méi fāng kāi。
jīn jūn zòng shǔ tiān yá lì,
tóu xí běi qù hé nán zāi。
wú wàng zhī yōu wù yào xǐ,
yī shàn zì zú ráng qiān zāi。
tóu qīng mù lǎng jī gǔ jiàn,
gǔ jiàn xīn zhú mó chén āi。
yāng xiāo huò sàn bǎi fú bìng,
cóng cǐ zhí zhì gǒu yǔ tái。
sōng shān dōng tóu yī luò àn,
shèng shì bù jiǎ xū chuān zāi。
jūn dāng xiān xíng wǒ dài mǎn,
jū nì kě jì qióng nián tūi。
- 上一篇:路傍堠(以下四篇并元和十四年出为潮州作)
- 下一篇:郴州祈雨