和李校书新题乐府十二首。五弦弹
(唐代)元稹
失子哀猿绕林啸。风入春松正凌乱,莺含晓舌怜娇妙。
呜呜暗溜咽冰泉,杀杀霜刀涩寒鞘。促节频催渐繁拨,
珠幢斗绝金铃掉。千靫鸣镝发胡弓,万片清球击虞庙。
众乐虽同第一部,德宗皇帝常偏召。旬休节假暂归来,
一声狂杀长安少。主第侯家最难见,挼歌按曲皆承诏。
水精帘外教贵嫔,玳瑁筵心伴中要。臣有五贤非此弦,
或在拘囚或屠钓。一贤得进胜累百,两贤得进同周召。
三贤事汉灭暴强,四贤镇岳宁边徼。五贤并用调五常,
五常既叙三光耀。赵璧五弦非此贤,九九何劳设庭燎。

元稹
元稹(779年-831年,或唐代宗大历十四年至文宗大和五年),字微之,别字威明,唐洛阳人(今河南洛阳)。父元宽,母郑氏。为北魏宗室鲜卑族拓跋部后裔,是什翼犍之十四世孙。早年和白居易共同提倡“新乐府”。世人常把他和白居易并称“元白”。
《和李校书新题乐府十二首。五弦弹》拼音标注
hé lǐ xiào shū xīn tí lè fǔ shí èr shǒu。wǔ xián dàn
zhào bì wǔ xián dàn zhēng diào,
zhēng shēng chán jué hé qīng qiào。
cí xióng hào hè jǐng lù tí,
shī zǐ āi yuán rào lín xiào。
fēng rù chūn sōng zhèng líng luàn,
yīng hán xiǎo shé lián jiāo miào。
wū wū àn līu yān bīng quán,
shā shā shuāng dāo sè hán qiào。
cù jié pín cūi jiàn fán bō,
zhū chuáng dǒu jué jīn líng diào。
qiān chā míng dí fā hú gōng,
wàn piàn qīng qíu jí yú miào。
zhòng lè sūi tóng dì yī bù,
dé zōng huáng dì cháng piān zhào。
xún xīu jié jiǎ zàn gūi lái,
yī shēng kuáng shā cháng ān shǎo。
zhǔ dì hóu jiā zùi nán jiàn,
nuò gē àn qū jiē chéng zhào。
shǔi jīng lián wài jiào gùi pín,
dài mào yán xīn bàn zhōng yào。
chén yǒu wǔ xián fēi cǐ xián,
huò zài jū qíu huò tú diào。
yī xián dé jìn shèng lèi bǎi,
liǎng xián dé jìn tóng zhōu zhào。
sān xián shì hàn miè bào qiáng,
sì xián zhèn yuè níng biān jiào。
wǔ xián bìng yòng diào wǔ cháng,
wǔ cháng jì xù sān guāng yào。
zhào bì wǔ xián fēi cǐ xián,
jǐu jǐu hé láo shè tíng liǎo。