酬卢秘书

(唐代)元稹

偶有冲天气,都无处世才。未容荣路稳,先踏祸机开。
分久沉荆掾,惭经厕柏台。理推愁易惑,乡思病难裁。
夜伴吴牛喘,春惊朔雁回。北人肠断送,西日眼穿颓。
唯望魂归去,那知诏下来。涸鱼千丈水,僵燕一声雷。
幽匣提清镜,衰颜拂故埃。梦云期紫阁,厌雨别黄梅。
亲戚迎时到,班行见处陪。文工犹畏忌,朝士绝嫌猜。
新识蓬山杰,深交翰苑材。连投珠作贯,独和玉成堆。
剧敌徒相轧,羸师亦自媒。磨砻刮骨刃,翻掷委心灰。
恐被神明哭,忧为造化灾。私调破叶箭,定饮搴旗杯。
金宝潜砂砾,芝兰似草莱。凭君毫发鉴,莫遣翳莓苔。

元稹

元稹(779年-831年,或唐代宗大历十四年至文宗大和五年),字微之,别字威明,唐洛阳人(今河南洛阳)。父元宽,母郑氏。为北魏宗室鲜卑族拓跋部后裔,是什翼犍之十四世孙。早年和白居易共同提倡“新乐府”。世人常把他和白居易并称“元白”。

《酬卢秘书》拼音标注

chóu lú mì shū
ǒu yǒu chōng tiān qì,
dū wú chù shì cái。
wèi róng róng lù wěn,
xiān tà huò jī kāi。
fēn jǐu chén jīng yuàn,
cán jīng cè bǎi tái。
lǐ tūi chóu yì huò,
xiāng sī bìng nán cái。
yè bàn wú níu chuǎn,
chūn liáng shuò yàn húi。
běi rén cháng duàn sòng,
xī rì yǎn chuān túi。
wéi wàng hún gūi qù,
nà zhī zhào xià lái。
hé yú qiān zhàng shǔi,
jiāng yàn yī shēng léi。
yōu xiá tí qīng jìng,
shuāi yán fú gù āi。
mèng yún qī zǐ gé,
yàn yǔ bié huáng méi。
qīn qī yíng shí dào,
bān xíng jiàn chù péi。
wén gōng yóu wèi jì,
zhāo shì jué xián cāi。
xīn shì péng shān jié,
shēn jiāo hàn yuàn cái。
lián tóu zhū zuò guàn,
dú hé yù chéng dūi。
jù dí tú xiāng yà,
léi shī yì zì méi。
mó lóng guā gǔ rèn,
fān zhí wěi xīn hūi。
kǒng bèi shén míng kū,
yōu wèi zào huà zāi。
sī diào pò yè jiàn,
dìng yǐn qiān qí bēi。
jīn bǎo qián shā lì,
zhī lán sì cǎo lái。
píng jūn háo fā jiàn,
mò qiǎn yì méi tái。