悟禅三首寄胡果

(唐代)元稹

近闻胡隐士,潜认得心王。不恨百年促,翻悲万劫长。
有修终有限,无事亦无殃。慎莫通方便,应机不顿忘。
百年都几日,何事苦嚣然。晚岁倦为学,闲心易到禅。
病宜多宴坐,贫似少攀缘。自笑无名字,因名自在天。
近见新章句,因知见在心。春游晋祠水,晴上霍山岑。
问法僧当偈,还丹客赠金。莫惊头欲白,禅观老弥深。

元稹

元稹(779年-831年,或唐代宗大历十四年至文宗大和五年),字微之,别字威明,唐洛阳人(今河南洛阳)。父元宽,母郑氏。为北魏宗室鲜卑族拓跋部后裔,是什翼犍之十四世孙。早年和白居易共同提倡“新乐府”。世人常把他和白居易并称“元白”。

《悟禅三首寄胡果》拼音标注

wù shàn sān shǒu jì hú guǒ
jìn wén hú yǐn shì,
qián rèn dé xīn wáng。
bù hèn bǎi nián cù,
fān bēi wàn jié cháng。
yǒu xīu zhōng yǒu xiàn,
wú shì yì wú yāng。
shèn mò tōng fāng biàn,
yìng jī bù dùn wàng。
bǎi nián dū jī rì,
hé shì kǔ xiāo rán。
wǎn sùi juàn wèi xué,
xián xīn yì dào shàn。
bìng yí duō yàn zuò,
pín sì shǎo pān yuán。
zì xiào wú míng zì,
yīn míng zì zài tiān。
jìn jiàn xīn zhāng jù,
yīn zhī jiàn zài xīn。
chūn yóu jìn cí shǔi,
qíng shàng huò shān cén。
wèn fǎ sēng dāng jié,
huán dān kè zèng jīn。
mò liáng tóu yù bái,
shàn guān lǎo mí shēn。