相和歌辞。当来日大难

(唐代)元稹

当来日大难行,前有坂,后有坑,大梁侧,小梁倾。
两轴相绞,两轮相撑。大牛竖,小牛横。乌啄牛背,
足跌力狞。当来日大难行,太行虽险,险可使平。
轮轴自挠,牵制不停。泥潦渐久,荆棘旋生。
行必不得,不如不行。

元稹

元稹(779年-831年,或唐代宗大历十四年至文宗大和五年),字微之,别字威明,唐洛阳人(今河南洛阳)。父元宽,母郑氏。为北魏宗室鲜卑族拓跋部后裔,是什翼犍之十四世孙。早年和白居易共同提倡“新乐府”。世人常把他和白居易并称“元白”。

《相和歌辞。当来日大难》拼音标注

xiāng hé gē cí。dāng lái rì dà nán
dāng lái rì dà nán xíng,
qián yǒu bǎn,
hòu yǒu kēng,
dà liáng cè,
xiǎo liáng qīng。
liǎng zhóu xiāng jiǎo,
liǎng lún xiāng chēng。
dà níu shù,
xiǎo níu héng。
wū zhuó níu bèi,
zú diē lì níng。
dāng lái rì dà nán xíng,
tài xíng sūi xiǎn,
xiǎn kě shǐ píng。
lún zhóu zì náo,
qiān zhì bù tíng。
ní lǎo jiàn jǐu,
jīng jí xuán shēng。
xíng bì bù dé,
bù rú bù xíng。