䰞海歌

(宋代)柳永

䰞海之民何所营,妇无蚕织夫无耕。衣食之源太寥落,牢盆䰞就汝输征。

年年春夏潮盈浦,潮退刮泥成岛屿。风乾日曝咸味加,始灌潮波塯成卤。

卤浓咸淡未得闲,采樵深入无穷山。豹踪虎迹不敢避,朝阳出去夕阳还。

船载肩擎未遑歇,投入巨灶炎炎热。晨烧暮烁堆积高,才得波涛变成雪。

自从潴卤至飞霜,无非假贷充糇粮。秤入官中得微直,一缗往往十缗偿。

周而复始无休息,官租未了私租逼。驱妻逐子课工程,虽作人形俱菜色。

䰞海之民何苦辛,安得母富子不贫。本朝一物不失所,愿广皇仁到海滨。

甲兵净洗征输辍,君有馀财罢盐铁。太平相业尔惟盐,化作夏商周时节。

柳永

柳永,(约987年—约1053年)北宋著名词人,婉约派代表人物。汉族,崇安(今福建武夷山)人,原名三变,字景庄,后改名永,字耆卿,排行第七,又称柳七。宋仁宗朝进士,官至屯田员外郎,故世称柳屯田。他自称“奉旨填词柳三变”,以毕生精力作词,并以“白衣卿相”自诩。其词多描绘城市风光和歌妓生活,尤长于抒写羁旅行役之情,创作慢词独多。铺叙刻画,情景交融,语言通俗,音律谐婉,在当时流传极其广泛,人称“凡有井水饮处,皆能歌柳词”,婉约派最具代表性的人物之一,对宋词的发展有重大影响,代表作 《雨霖铃》《八声甘州》。

《䰞海歌》拼音标注

zhǔ hǎi gē
zhǔ hǎi zhī mín hé suǒ yíng,
fù wú cán zhī fū wú gēng。
yī shí zhī yuán tài liáo luò,
láo pén zhǔ jìu rǔ shū zhēng。
nián nián chūn xià cháo yíng pǔ,
cháo tùi guā ní chéng dǎo yǔ。
fēng gān rì pù xián wèi jiā,
shǐ guàn cháo bō lìu chéng lǔ。
lǔ nóng xián dàn wèi dé xián,
cǎi qiáo shēn rù wú qióng shān。
bào zōng hǔ jī bù gǎn bì,
zhāo yáng chū qù xī yáng huán。
chuán zài jiān qíng wèi huáng xiē,
tóu rù jù zào yán yán rè。
chén shāo mù shuò dūi jī gāo,
cái dé bō tāo biàn chéng xuě。
zì cóng zhū lǔ zhì fēi shuāng,
wú fēi jiǎ dài chōng hóu liáng。
chèng rù guān zhōng dé wēi zhí,
yī mín wǎng wǎng shí mín cháng。
zhōu ér fù shǐ wú xīu xī,
guān zū wèi le sī zū bī。
qū qī zhú zǐ kè gōng chéng,
sūi zuò rén xíng jù cài sè。
zhǔ hǎi zhī mín hé kǔ xīn,
ān dé mǔ fù zǐ bù pín。
běn zhāo yī wù bù shī suǒ,
yuàn guǎng huáng rén dào hǎi bīn。
jiǎ bīng jìng xǐ zhēng shū chuò,
jūn yǒu yú cái bà yán tiě。
tài píng xiāng yè ěr wéi yán,
huà zuò xià shāng zhōu shí jié。