东归留题太常徐卿草堂(在蜀)

(唐代)岑参

不谢古名将,吾知徐太常。年才三十馀,勇冠西南方。
顷曾策匹马,独出持两枪。虏骑无数来,见君不敢当。
汉将小卫霍,蜀将凌关张。卿月益清澄,将星转光芒。
复居少城北,遥对岷山阳。车马日盈门,宾客常满堂。
曲池荫高树,小径穿丛篁。江鸟飞入帘,山云来到床。
题诗芭蕉滑,对酒棕花香。诸将射猎时,君在翰墨场。
圣主赏勋业,边城最辉光。与我情绸缪,相知久芬芳。
忽作万里别,东归三峡长。

岑参

岑参(约715-770年),唐代边塞诗人,南阳人,太宗时功臣岑文本重孙,后徙居江陵。岑参早岁孤贫,从兄就读,遍览史籍。唐玄宗天宝三载(744年)进士,初为率府兵曹参军。后两次从军边塞,先在安西节度使高仙芝幕府掌书记;天宝末年,封常清为安西北庭节度使时,为其幕府判官。代宗时,曾官嘉州刺史(今四川乐山),世称“岑嘉州”。大历五年(770年)卒于成都。

《东归留题太常徐卿草堂(在蜀)》拼音标注

dōng gūi líu tí tài cháng xú qīng cǎo táng ( zài shǔ )
bù xiè gǔ míng jiāng,
wú zhī xú tài cháng。
nián cái sān shí yú,
yǒng guān xī nán fāng。
qǐng céng cè pǐ mǎ,
dú chū chí liǎng qiāng。
lǔ qí wú shù lái,
jiàn jūn bù gǎn dāng。
hàn jiāng xiǎo wèi huò,
shǔ jiāng líng guān zhāng。
qīng yuè yì qīng chéng,
jiāng xīng zhuǎn guāng máng。
fù jū shǎo chéng běi,
yáo dùi mín shān yáng。
chē mǎ rì yíng mén,
bīn kè cháng mǎn táng。
qū chí yìn gāo shù,
xiǎo jìng chuān cóng huáng。
jiāng niǎo fēi rù lián,
shān yún lái dào chuáng。
tí shī bā jiāo huá,
dùi jǐu zōng huā xiāng。
zhū jiāng shè liè shí,
jūn zài hàn mò cháng。
shèng zhǔ shǎng xūn yè,
biān chéng zùi hūi guāng。
yǔ wǒ qíng chóu móu,
xiāng zhī jǐu fēn fāng。
hū zuò wàn lǐ bié,
dōng gūi sān xiá cháng。