自潘陵尖还少室居止 秋夕凭眺

(唐代)岑参

草堂近少室,夜静闻风松。月出潘陵尖,照见十六峰。
九月山叶赤,谿云淡秋容。火点伊阳村,烟深嵩角钟。
尚子不可见,蒋生难再逢。胜惬只自知,佳趣为谁浓。
昨诣山僧期,上到天坛东。向下望雷雨,云间见回龙。
夕与人群疏,转爱丘壑中。心澹水木会,兴幽鱼鸟通。
稀微了自释,出处乃不同。况本无宦情,誓将依道风。

岑参

岑参(约715-770年),唐代边塞诗人,南阳人,太宗时功臣岑文本重孙,后徙居江陵。岑参早岁孤贫,从兄就读,遍览史籍。唐玄宗天宝三载(744年)进士,初为率府兵曹参军。后两次从军边塞,先在安西节度使高仙芝幕府掌书记;天宝末年,封常清为安西北庭节度使时,为其幕府判官。代宗时,曾官嘉州刺史(今四川乐山),世称“岑嘉州”。大历五年(770年)卒于成都。

《自潘陵尖还少室居止,秋夕凭眺》拼音标注

zì pān líng jiān huán shǎo shì jū zhǐ,qīu xī píng tiào
cǎo táng jìn shǎo shì,
yè jìng wén fēng sōng。
yuè chū pān líng jiān,
zhào jiàn shí lìu fēng。
jǐu yuè shān yè chì,
xī yún dàn qīu róng。
huǒ diǎn yī yáng cūn,
yān shēn sōng jiǎo zhōng。
shàng zǐ bù kě jiàn,
jiǎng shēng nán zài féng。
shèng qiè zhǐ zì zhī,
jiā qù wèi shúi nóng。
zuó yì shān sēng qī,
shàng dào tiān tán dōng。
xiàng xià wàng léi yǔ,
yún jiān jiàn húi lóng。
xī yǔ rén qún shū,
zhuǎn ài qīu hè zhōng。
xīn dàn shǔi mù hùi,
xīng yōu yú niǎo tōng。
xī wēi le zì shì,
chū chù nǎi bù tóng。
kuàng běn wú huàn qíng,
shì jiāng yī dào fēng。