宿华阴东郭客舍忆阎防

(唐代)岑参

次舍山郭近,解鞍鸣钟时。主人炊新粒,行子充夜饥。
关月生首阳,照见华阴祠。苍茫秋山晦,萧瑟寒松悲。
久从园庐别,遂与朋知辞。旧壑兰杜晚,归轩今已迟。

岑参

岑参(约715-770年),唐代边塞诗人,南阳人,太宗时功臣岑文本重孙,后徙居江陵。岑参早岁孤贫,从兄就读,遍览史籍。唐玄宗天宝三载(744年)进士,初为率府兵曹参军。后两次从军边塞,先在安西节度使高仙芝幕府掌书记;天宝末年,封常清为安西北庭节度使时,为其幕府判官。代宗时,曾官嘉州刺史(今四川乐山),世称“岑嘉州”。大历五年(770年)卒于成都。

《宿华阴东郭客舍忆阎防》拼音标注

sù huá yīn dōng guō kè shè yì yán fáng
cì shè shān guō jìn,
jiě ān míng zhōng shí。
zhǔ rén chūi xīn lì,
xíng zǐ chōng yè jī。
guān yuè shēng shǒu yáng,
zhào jiàn huá yīn cí。
cāng máng qīu shān hùi,
xiāo sè hán sōng bēi。
jǐu cóng yuán lú bié,
sùi yǔ péng zhī cí。
jìu hè lán dù wǎn,
gūi xuān jīn yǐ chí。